Đừng để thanh xuân như gió vội vụt qua kẽ tay 23/07/2016

"Và điều quan trọng là, tuổi trẻ, con người ta chẳng nề hà vấp ngã. Nào, ngã thì có sao đâu, cứ khóc nếu đau và nhất định là: luôn luôn đứng dậy! Tuổi trẻ của bất kỳ ai mà ở yên một chỗ, thì người đó đã thấy bại rồi. Kể cả bị trượt về phía sau và đôi chân rướm máu, vai oằn mình vì nặng nhọc,… nhưng nhất định, nhất định vẫn phải vươn lên."

Ngày trước, với tôi mọi chuyện đều được phủ một màu hồng. Mặc dù tôi không thừa nhận, nhưng đúng là sắc màu của một đứa trẻ tuổi mười tám, đôi mươi vẫn khác nhiều so với sắc màu của một đứa ở ngưỡng tuổi hai mươi lăm. Đi qua vỏn vẹn năm năm trời, nhưng con người ta đã có thể thấy mình khác quá xa so với cái thời đó!

dung-vui-dap-thanh-xuan-anh-1

Tuổi trẻ, con người ta có rất nhiều thứ. Niềm tin, sức khỏe, thời gian, sự mãnh liệt, độ trơ lì và bướng bỉnh, vân vân và mây mây. Chính những thứ đó góp phần để người ta nghĩ rằng mình có thể thay đổi mọi chuyện trong tầm tay. Những chuyện từ giản dị nhỏ tí xíu, cho tới những chuyện điên rồ hay trời bể… Và điều quan trọng là, tuổi trẻ, con người ta chẳng nề hà vấp ngã. Nào, ngã thì có sao đâu, cứ khóc nếu đau và nhất định là: luôn luôn đứng dậy! Tuổi trẻ của bất kỳ ai mà ở yên một chỗ, thì người đó đã thấy bại rồi. Kể cả bị trượt về phía sau và đôi chân rướm máu, vai oằn mình vì nặng nhọc,… nhưng nhất định, nhất định vẫn phải vươn lên.

dung-vui-dap-thanh-xuan-anh-2

Ở một độ tuổi chông chênh hơn, con người nhìn về các mối quan hệ quanh mình. Bạn bè có thể không cần nhiều, chỉ cần đủ. Ít nhưng mà phải chất. Nghĩa là, mày đau thì tao khóc. Mày ngã thì tao nâng. Mày có bị cả thế giới quay lưng cũng hãy yên tâm vì tao vẫn luôn ở đó. Những mối quan hệ quý hơn vàng này, khiến cho độ tuổi chông chênh bớt đi vài phần nặng nhọc. Tất nhiên, vẫn còn tồn tại ở đời nghĩa là vẫn còn phải bon chen, vất vả. Nhưng cùng nhau gánh vác, mọi thứ sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn.

Và cũng đến một độ tuổi nhất định, con người ta chỉ muốn co cụm trở về nhà. Nghĩa là, tất bật sớm tối cũng chỉ mong đến giờ nghỉ ngơi và được “nhòm” ai đó. Chỉ mong có thể cởi giày, cởi cả toan lo ở đời bên ngoài cánh cửa, rồi về ủ với nhau những giấc mộng đời ngọt lịm. Con người ta chỉ muốn nuôi dưỡng tim mình bằng những chuỗi ngày bình yên bé nhỏ. Sóng to gió lớn mong cầu sẽ dừng lại ở một nơi xa xôi, không còn muốn ai phải thở dài phiền muộn vì mình, cũng không còn muốn ai phải đau đáu xót thương mình. Đôi khi, chứng kiến cảnh người thân của mình khóc, lòng cũng rách bươm những nỗi niềm.

dung-vui-dap-thanh-xuan-anh-3

Thời gian là quy luật. Quy luật là thời gian. Vạn vật thay đổi, ai rồi cũng sẽ đổi thay. Nếu bạn sống một cuộc đời bằng phẳng thì đừng vội mừng, mà hãy mạnh dạn xáo trộn một chút, để mọi thứ đi lệch quỹ đạo, và thử một lần được “điên” với đời xem sao. Nên nhớ, trái tim ít vết xước chưa bao giờ là một trái tim hoàn hảo… Còn ngược lại, nếu cuộc đời ban đãi cho bạn vài ba phen “dập mật”, thì cũng cứ mỉm cười và đón nhận tiếp đi. Ngần ấy đã là gì? Còn đường thì cứ đi, còn sóng thì cứ vượt. Bởi sau tất cả, những ai còn ở lại, những gì mình trải qua… mới là thứ quý giá nhất mà không có điều gì đánh đổi được!

Nguồn: ST

Những bài viết hay khác

caoanh

23/07/2016

Nếu bạn thấy bài viết này hữu ích, hãy chia sẻ và bình luận ngay nhé!

Có thể bạn quan tâm

Chat ngay để được tư vấn

Đang tải...
Bạn vui lòng điền các thông tin dưới đây để bắt đầu chat ngay.


0